Có lúc mình đã nghĩ đến việc rời xa yoga
Mình biết bài viết này sẽ khiến một số người ngạc nhiên. Một cô giáo yoga hơn 10 năm, chủ sở hữu hai trường RYS, đào tạo hàng trăm giáo viên — mà lại có lúc muốn bỏ yoga? Nhưng đó là sự thật. Và mình nghĩ nói ra điều này trung thực hơn là giả vờ rằng hành trình này lúc nào cũng mây hồng.
Những lúc mệt không phải vì cơ thể
Nỗi mệt mà mình muốn nói ở đây không phải kiểu mệt sau khi dạy xong một buổi tập. Kiểu mệt đó bình thường, thậm chí dễ chịu — giống như cơ thể được dùng đúng cách.
Nỗi mệt mình từng trải qua là kiểu khác: mệt vì cảm thấy mình cho đi nhiều mà đôi khi không được tiếp thêm. Mệt vì thấy ngành yoga đôi lúc bị thương mại hóa quá mức — chạy theo số lượng, chạy theo trend, chạy theo hình ảnh lung linh trên mạng xã hội mà quên mất chiều sâu. Mệt vì thỉnh thoảng phải chứng kiến sự cạnh tranh không lành mạnh, kiểu hạ bệ lẫn nhau thay vì nâng đỡ.
Và cũng có lúc mệt rất đời thường: áp lực tài chính, trách nhiệm vận hành studio, lo cho đội ngũ, lo cho chất lượng giảng dạy, lo cho từng học viên. Ai nói dạy yoga là "nhẹ nhàng, bình yên mỗi ngày" — thì người đó chưa thử đứng lớp 4-5 ca/ngày, đồng thời quản lý một trường đào tạo.
Vì sao mình không bỏ
Mỗi lần như vậy, mình lại tự hỏi: nếu không dạy yoga, mình sẽ làm gì? Và câu trả lời luôn là: không có gì khác cho mình cảm giác ý nghĩa như thế này.
Cảm giác khi một học viên nói: "Cô ơi, từ khi tập yoga em ngủ ngon hơn." Cảm giác khi thấy một bạn từ chỗ không dám đứng trước lớp, sau khóa đào tạo 200h đã tự tin dẫn lớp đầu tiên. Cảm giác khi nhận tin nhắn từ một bạn học viên cũ: "Chị ơi, em vừa mở lớp riêng, học viên đông lắm, em cảm ơn chị nhiều."
Những khoảnh khắc đó nhỏ thôi, nhưng chúng nhắc mình nhớ vì sao mình bắt đầu. Và mỗi lần nhớ lại, mình lại có đủ năng lượng để tiếp tục.
Yoga cũng dạy mình cách đối mặt với chính sự mệt mỏi
Nghĩ lại thì thật thiếu sót nếu mình dạy học viên "quan sát cảm xúc, không phản ứng" mà bản thân lại không làm được điều đó với chính nỗi mệt của mình. Yoga dạy mình rằng mọi trạng thái — kể cả sự kiệt sức, sự nghi ngờ — đều là tạm thời, đều đáng được nhìn thấy, được chấp nhận.
Mình không cố gạt bỏ những lúc mệt. Mình nhìn nó, thừa nhận nó, rồi từ từ tìm cách nạp lại. Đôi khi là nghỉ vài ngày không dạy. Đôi khi là đi tản bộ trong rừng thông Đà Lạt. Đôi khi là ngồi thiền với chuông xoay — chỉ nghe, không nghĩ, không cố giải quyết gì.
Điều mình muốn nói với những ai cũng đang mệt
Nếu bạn đang ở giai đoạn mệt với yoga — dù bạn là người tập hay người dạy — mình muốn nói rằng: đó là bình thường. Bạn không yếu đuối. Bạn không "không xứng đáng" với yoga. Bạn chỉ đang ở một đoạn khó trên hành trình.
Vài điều có thể giúp bạn vượt qua:
- Giảm cường độ, không giảm cam kết. Bạn không cần dạy 5 ca/ngày, không cần tập 2 tiếng mỗi buổi. Đôi khi 60 phút nhẹ nhàng đã đủ.
- Tìm lại "vì sao ban đầu". Bạn bắt đầu yoga vì điều gì? Quay lại cảm giác đó, dù chỉ trong tâm trí.
- Chia sẻ với ai đó hiểu. Một đồng nghiệp, một người thầy, hoặc một cộng đồng nhỏ. Đừng giữ một mình — nỗi mệt thầm lặng là nỗi mệt nặng nhất.
- Cho phép mình nghỉ. Yoga vẫn ở đó khi bạn quay lại. Thảm tập không chạy mất đâu.
- Nhớ rằng bạn cũng cần được chăm sóc. Giáo viên yoga cũng là người. Bạn không thể rót nước từ ly rỗng.
Bây giờ mình ở đâu?
Mình vẫn dạy yoga mỗi ngày. Vẫn đào tạo giáo viên. Vẫn vận hành Metta với cùng phong cách dạy 4 tuần 4 hướng. Nhưng mình đã học được cách bảo vệ năng lượng của mình tốt hơn — biết khi nào cần nghỉ, biết khi nào cần từ chối, biết khi nào cần ưu tiên chính mình.
Và điều quan trọng nhất mình học được: yêu yoga không có nghĩa là phải hoàn hảo mọi lúc. Yêu yoga là tiếp tục quay lại thảm — kể cả những ngày không muốn. Đó mới là thực hành thật sự. Nếu bạn cần một nơi để quay lại, lớp yoga mỗi ngày tại Metta Đà Lạt luôn mở cửa.
Nếu bạn đang ở đoạn khó, hãy biết rằng bạn không cô đơn. Đọc thêm về hành trình tầm đạo, hoặc về thực tế nghề dạy yoga — để thấy rằng mỗi hành trình đều có thăng trầm, và đó chính là điều làm nó đáng giá.